Gần đây, tôi qua nhà một người bạn chơi.
Tôi nghĩ chắc cũng như bao ngôi nhà phố khác, sẽ ngồi ở bàn ăn tầng một hoặc tầng hai. Nhưng anh bạn lại bảo: "Lên trên này ăn mới đã".
Tôi bước vào thang máy, bấm tầng trên cùng.
Cửa mở ra.
Trước mắt tôi là một khoảng sân thượng rộng rãi. Góc bếp nằm gọn phía trong dưới một phần mái kính. Bên cạnh là phòng ăn điều hòa với những cánh cửa kính lớn có thể mở hết khi thời tiết đẹp. Phía ngoài là bộ bàn ăn nhỏ, vài chậu cây xanh và khoảng trời đang chuyển dần sang màu vàng nhạt của buổi chiều.
Gió lùa qua. Tiếng xe dưới phố đã xa đi rất nhiều.
Tôi ngồi xuống và bất giác nghĩ rằng đây không còn là một cái bếp nữa. Nó giống một "penthouse" dành cho gia đình.
Bữa cơm hôm đó chẳng có gì đặc biệt. Vẫn là những món ăn quen thuộc như bao gia đình khác.Nhưng tôi nhớ rất lâu.
Có lẽ vì cảm giác ngồi ăn giữa ánh sáng, gió trời và khoảng không rộng mở luôn khác với cảm giác ngồi trong một góc cuối nhà.
Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi về chuyện cái bếp.
Ngày trước, bếp nhà phố gần như luôn nằm ở tầng một. Đi chợ về tiện. Mang đồ vào tiện. Vừa nấu ăn vừa trông nhà cửa.
Trong những ngôi nhà hai hoặc ba tầng, đó là lựa chọn hoàn toàn hợp lý.
Nhưng nhà phố bây giờ đã khác. Bốn tầng. Năm tầng. Thậm chí sáu tầng.
Và cùng với đó là sự xuất hiện ngày càng nhiều của thang máy gia đình.
Tôi cảm nhận rằng chính chiếc thang máy nhỏ bé ấy đang âm thầm thay đổi cách người ta tổ chức cuộc sống trong ngôi nhà.
Ngày trước, mỗi lần phải leo thêm một tầng là một quyết định. Bây giờ, chỉ cần bấm một nút. Khoảng cách giữa tầng một và tầng năm bỗng trở nên ngắn hơn rất nhiều.
Khi đó, câu hỏi không còn là: "Bếp đặt ở đâu cho tiện nhất?". Mà dần trở thành: "Bếp đặt ở đâu để sống dễ chịu nhất?"
Tôi thường thấy bếp nhà phố có ba chỗ để đặt nó.
Thứ nhất là bếp tầng một. Đây là kiểu phổ biến nhất. Thực dụng. Tiện lợi. Dễ sử dụng. Nhưng tầng một thường phải gánh quá nhiều nhiệm vụ: gara, phòng khách, cầu thang, thang máy, vệ sinh và cả bếp ăn. Không gian nào cũng có mặt, nhưng hiếm khi có không gian nào thật sự rộng rãi.
Thứ hai là bếp ở tầng lửng hoặc tầng hai. Giải pháp này giúp giải phóng một phần tầng một, đồng thời vẫn giữ được sự kết nối với các không gian sinh hoạt chính.
Và điều tôi thích nhất là giải pháp thứ ba: Bếp lên sân thượng. Không phải vì nó sang trọng hơn. Mà vì nó đưa bữa cơm gia đình lên vị trí đẹp nhất của ngôi nhà. Ở đó có ánh sáng. Có gió. Có cây xanh. Có bầu trời. Những thứ tưởng như rất bình thường nhưng lại hiếm khi xuất hiện trong một góc bếp cuối nhà phố.
Điều thú vị là khi bếp được đưa lên trên cao, tầng một cũng được giải phóng. Có thể là gara rộng hơn. Có thể là văn phòng làm việc. Có thể là không gian kinh doanh. Có thể đơn giản chỉ là một phòng khách thoáng đãng hơn. Ngôi nhà bỗng linh hoạt hơn rất nhiều.
Tất nhiên, không có phương án nào hoàn hảo. Nhưng nếu đã có thang máy, những bất tiện từng khiến người ta ngại đưa bếp lên cao bỗng trở nên nhỏ đi rất nhiều. Và rồi tôi nhận ra, câu chuyện thực ra không nằm ở cái bếp. Nó nằm ở cách chúng ta lựa chọn không gian đẹp nhất cho những điều quan trọng nhất.
Nhiều năm trước, vị trí đẹp nhất trong nhà thường dành cho phòng khách. Ngày nay, có những gia đình dành vị trí ấy cho bữa cơm tối.
Tôi thấy điều đó thật đáng quý. Bởi sau tất cả, ngôi nhà không phải là nơi để khoe những căn phòng đẹp nhất. Ngôi nhà là nơi cả gia đình gặp nhau mỗi ngày.
Và nếu có một nơi xứng đáng được hưởng ánh sáng đẹp nhất, khoảng trời rộng nhất và những cơn gió dễ chịu nhất, thì có lẽ đó chính là chiếc bàn ăn của gia đình.
Bữa cơm tối hôm đó không làm tôi nhớ vì món ăn.
Nó làm tôi nhớ vì lần đầu tiên tôi nhận ra rằng đôi khi, thứ thay đổi cảm giác sống trong một ngôi nhà không phải là xây thêm một tầng hay thêm một căn phòng.
Mà chỉ đơn giản là chuyển cái bếp lên một nơi đẹp hơn.
Bạn có thể tìm thấy nó thật đẹp trên Pinterest.com với các từ khóa:
- Penthouse Terrace Dining
- Penthouse Outdoor Kitchen
- Indoor Outdoor Dining Space
- Urban Rooftop Living
- Sky Dining Terrace
- Rooftop Family Lounge
- Outdoor Kitchen With Glass Dining Room
