Tôi gặp khá nhiều chủ nhà mang đến một tập ảnh.
Có vài tấm mặt tiền rất hiện đại. Một vài phòng khách kiểu Bắc Âu. Một căn bếp Nhật Bản. Một phòng ngủ phong cách khách sạn. Một phòng tắm mang hơi hướng Địa Trung Hải.
Từng bức ảnh đều rất đẹp.
Nhưng tôi thường hỏi:
"Anh chị muốn xây một ngôi nhà, hay muốn sưu tập những căn phòng đẹp?"
Đó là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Một ngôi nhà cũng có "ngôn ngữ"
Con người có giọng nói. Âm nhạc có giai điệu. Một cuốn sách có văn phong.
Thì ngôi nhà cũng có ngôn ngữ của riêng nó.
Nếu mặt tiền nói bằng tiếng Nhật. Phòng khách nói bằng tiếng Ý. Nhà bếp nói bằng tiếng Bắc Âu. Phòng ngủ lại nói bằng tiếng Pháp.
Thì dù từng phần đều đẹp, cả ngôi nhà vẫn thiếu đi cảm giác thống nhất.
Người bước vào sẽ không biết vì sao thấy "hơi lạ". Đơn giản vì mọi không gian đang kể những câu chuyện khác nhau.
Ngoại thất là lời chào đầu tiên
Nội thất là cuộc trò chuyện kéo dài.
Nếu lời chào rất điềm tĩnh. Mà cuộc trò chuyện lại quá ồn ào. Cảm xúc sẽ bị đứt quãng.
Một mặt tiền tối giản với những khối trắng, cửa kính lớn và cây xanh thường gợi cho người ta cảm giác nhẹ nhàng. Nếu mở cửa bước vào lại gặp trần giật cấp, đèn đổi màu, đá vân rối và quá nhiều chi tiết trang trí.
Thì điều đầu tiên biến mất chính là sự liền mạch.
Đừng để cánh cửa trở thành ranh giới của hai thế giới
Tôi luôn thích những ngôi nhà mà khi mở cửa ra. Tôi có cảm giác như ngoại thất vẫn đang tiếp tục đi vào bên trong.
Màu sắc không thay đổi đột ngột. Vật liệu không thay đổi đột ngột. Ánh sáng không thay đổi đột ngột. Cây xanh vẫn xuất hiện. Những đường nét vẫn được giữ nguyên. Người bước vào không có cảm giác "đi sang một nơi khác".
Họ chỉ cảm thấy mình đi sâu hơn vào cùng một ngôi nhà.
Sự thống nhất không có nghĩa là giống hệt nhau
Ngoại thất và nội thất không cần mặc cùng một bộ quần áo. Nhưng nên cùng một phong cách sống.
Nếu mặt tiền tối giản. Nội thất cũng nên tiết chế.
Nếu bên ngoài sử dụng những đường thẳng mạnh mẽ. Bên trong cũng nên ưu tiên những hình khối rõ ràng.
Nếu bên ngoài sử dụng ba màu. Bên trong cũng không nên dùng mười màu. Sự thống nhất nằm ở tinh thần.
Không nằm ở việc sao chép.
Chủ nhà càng ít thay đổi ý tưởng, ngôi nhà càng đẹp
Đây là điều tôi thường chia sẻ trước khi bắt đầu thiết kế. Ngay từ đầu, hãy chọn một phong cách. Sau đó, để mọi quyết định đều quay về phục vụ phong cách đó. Chọn gạch.
Hỏi:
Có hợp với ngôn ngữ của ngôi nhà không?
Chọn cửa.
Hỏi:
Có cùng tinh thần không?
Chọn đèn.
Hỏi:
Có làm ngôi nhà trở nên nhất quán hơn không?
Khi mọi câu trả lời đều cùng hướng về một mục tiêu. Việc lựa chọn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Cái đẹp lâu dài luôn là cái đẹp có kỷ luật
Một ngôi nhà không trở nên đẹp vì có nhiều vật liệu đắt tiền. Cũng không đẹp vì theo thật nhiều xu hướng.
Điều khiến một ngôi nhà đẹp lâu chính là sự nhất quán.
Giống như một bản nhạc. Có thể chỉ dùng vài nốt. Nhưng tất cả đều cùng một giai điệu.
Góc nhìn của một kỹ sư
Tôi thường nói rằng sự thống nhất không chỉ nằm ở những gì nhìn thấy.
Một ngôi nhà có "DNA" thống nhất còn thể hiện ở những thứ ít ai để ý.
Đường ống kỹ thuật được bố trí ngay ngắn. Hộp kỹ thuật được nghĩ từ đầu. Kết cấu không phải chạy theo kiến trúc. Kiến trúc cũng không phải hy sinh vì hệ thống kỹ thuật.
Khi mọi bộ phận của ngôi nhà cùng phục vụ một ý tưởng. Ngôi nhà sẽ đẹp từ mặt tiền cho đến những thứ nằm sau lớp trần.
Điều tôi muốn gửi đến các chủ nhà
Trước khi chọn màu sơn.
Trước khi chọn gạch.
Trước khi chọn sofa.
Hãy trả lời một câu hỏi đơn giản:
Ngôi nhà của mình muốn kể câu chuyện gì?
Khi câu chuyện đã rõ.
Ngoại thất sẽ biết mình nên nói gì.
Nội thất cũng sẽ biết mình nên tiếp lời ra sao.
Và khi đó, vẻ đẹp không còn đến từ từng căn phòng riêng lẻ. Mà đến từ cảm giác rất khó gọi tên khi bước vào một ngôi nhà.
Đó là cảm giác: Mọi thứ đều thuộc về nhau.
Vĩ thanh
Có một câu mà tôi rất thích:
"Phong cách không phải là thêm vào thật nhiều thứ giống nhau, mà là biết từ chối những thứ không thuộc về mình."
Có lẽ, đó cũng là bí quyết để một ngôi nhà đẹp hơn, và cũng là để quá trình thiết kế trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.